Hiển thị các bài đăng có nhãn góc sống. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn góc sống. Hiển thị tất cả bài đăng

Người lớn cô đơn

“Nhiều năm sau này, bạn trở về bên tôi
Nỗi bất an tràn ngập đôi mắt của bạn
Nhìn tôi rồi nói với tôi
Phải chăng bạn vẫn tin vào câu chuyện cổ tích
Bạn đã từng nói với tôi rằng mọi con tim đều cô đơn
Mọi con tim đều mỏng manh, đều khát khao được chạm vào
Nhưng con tim bạn đã mãi bùng cháy
Mãi mãi chẳng chùn bước…
Càng trưởng thành càng cô đơn, càng khôn lớn càng bất an
Cũng không thể không thấy đôi cánh mộng ước bị bẻ gãy
Cũng không thể không phá bỏ lời tự vấn xưa kia
Ánh mắt hồn nhiên của bạn đã đi đâu mất rồi?
Càng trưởng thành càng cô đơn, càng khôn lớn càng bất an
Cũng không thể giang rộng chiếc dù bảo vệ của bạn
Rồi đột nhiên nhận ra rằng con đường tương lai chẳng bằng phẳng
Lẽ nào nói sự đổi thay này là tất yếu…”
(Lời bài hát Càng trường thành càng cô đơn của Milk@ Coffee)
cry on hands Người lớn cô đơnBuổi sáng tỉnh dậy trong tay anh. Em đã thực sự hoang mang. Lời anh nói “Mình cứ thế này em nhé!” càng khiến thế giới xung quanh chao đảo bội phần.
Anh. Người đàn ông một năm ba tháng trước đây đã từng là của em, chỉ từng là của riêng em, đã từng khiến em nghĩ dù thế giới có vụn vỡ thì em cũng không thể nào thôi yêu anh, giờ đang ở ngay cạnh em với vòng tay rộng mở và nụ cười ấm áp nguyên vẹn như ngày đầu tiên. Nhưng giữa chúng ta, trong căn phòng không hề thay đổi gì, là cả một lớp sương mù giăng kín. Anh ở bên kia. Em ở bên này. Nhìn thấy nhau mà như cả đại dương nổi bão. Mênh mang.
Em. Trái tim bắt đầu rơi lệ. Chỉ cần nhìn thấy anh, chỉ cần nghe giọng anh nói, tiếng anh cười. Là trái tim đã bắt đầu rơi lệ. Em lắng nghe người ta nói với nhau những câu chuyện có anh trong đó để biết bây giờ anh thế nào, hạnh phúc ra sao, người phụ nữ mà anh đã lấy làm vợ xinh đẹp giỏi giang và chăm sóc anh đến chừng nào. Em giả vờ thờ ơ vô cảm nhưng thực sự bất cứ nơi đâu anh đi qua, bất cứ người nào anh đã gặp, em đều muốn một lần được nghe người đó kể cho em nghe về anh, bất cứ là chuyện gì, chỉ cẩn có tên anh trong đó cũng đủ để xoa dịu nỗi nhớ trong em. Người ta bảo nếu bạn thực sự yêu một người nào đó, bạn hãy khóc thay vì để cho người đó khóc. Và em nghĩ mình đã thực sự rất yêu anh. Khi anh muốn ra đi, khi anh nói tự do sống một mình là điều mà anh chỉ mong muốn bây giờ. Em đã cố gắng tôn trọng nó. Em giữ nước mắt lại cho riêng mình, ngày, đêm, em tồn tại âm thầm cùng chúng khi mà anh, cả thế giới của em đột ngột ra đi. Chỉ vì em đã nghĩ. Em có thể yêu anh hơn cả bản thân mình. Em đã chỉ có thể nghĩ như thế.
Buổi sáng muộn. Mặt trời lên cao rực rỡ. Phía bên kia cửa sổ ắt hẳn là cả khung trời ngột ngạt ồn ã. Em quay lưng về phía anh, tựa mình vào bệ cửa, những ngón tay khe khẽ đẩy nhẹ tấm rèm. Em nhìn xuống góc phố còn thưa thớt người. Cô ấy đã đứng đấy, hao gầy, mắt ngước nhìn về phía cửa sổ căn nhà nơi em và anh đang ở đấy. Em giật mình sợ hãi, buông tấm rèm đột ngột, áp sát vào tường, nhìn anh run rẩy. Em không thể nói nên lời, chỉ biết chăm chú nhìn anh.
Anh bước xuống giường, vừa đưa tay vuốt lại mái tóc vẫn còn lộn xộn, vừa tiến về phía em. Anh vén nhẹ những lọn tóc mai lòa xòa đang phủ trên trán em, rồi dịu dàng véo hai bầu má em “Em làm sao thế?”. Những cử chỉ thân quen mang trong mình kí ức của một năm ba tháng này khiến một lần nữa đứng trước anh mà lòng em chênh chao lảo đảo. Mắt em đã bắt đầu ầng ậc đớn đau, chỉ cần anh gần em thêm chút nữa thì tất thảy chúng sẽ trào ra như cơn lũ. Một khoảng thời gian dài như cả thế kỉ, em nhìn vào mắt anh. Anh nhìn vào mắt em. Có tình yêu nào ràng buộc giữa chúng ta không anh?
Em lách mình ra khỏi vòng tay anh, đi thẳng vào buồng tắm, vừa đi vừa nói “ Thôi anh về đi, muộn rồi…”. Em biết, chỉ cần em nói thế là đủ để lúc trở ra, anh vĩnh viễn sẽ không còn ở đấy nữa. Anh. Người đàn ông em yêu. Luôn biết yêu bản thân mình trước tất cả mọi điều.
Những ngày tiếp theo trở nên dài dằng dẵng như những ngày đầu tiên mới chia tay. Em lại cảm thấy mình lạc lõng và không biết mình đang thuộc về nơi nào nếu không thuộc về anh. Em không biết mình sẽ cố gắng vì điều gì nếu như từng phút từng giây không được quan tâm và yêu thương anh. Bầu trời chưa bao giờ thôi màu xám, những con đường chúng ta đã đi qua, những câu chuyện kinh khủng về thế giới mà chúng ta đã cười lăn lộn với nhau, nụ hôn dài của anh, cái nắm tay siết chặt của anh lúc dẫn em băng qua đường, lòng nhiệt tình của anh mỗi khi giải thích cho em điều gì…Tất cả chúng cứ bám dai dẳng lấy em. Có lẽ bởi vì trong thành phố này, mùa hè chưa bao giờ dứt cả.
Một ngày đầu tháng, vợ anh xuất hiện ở Cool. Cô ấy rạng rỡ tiến về phía em. Sự tự tin của cô ấy khiến em hơi chùn bước. Em chưa bao giờ nói chuyện nhiều với cô ấy mặc dù đã không ít lần anh đi cùng vợ đến đây. Đến để giới thiệu với mọi người, với em. Đến để kiểm tra hoạt động của cửa hàng. Đến chỉ để đến, không cần mục đích, không cần khởi đầu lẫn kết thúc. Có phải chính vì thái độ thờ ơ bất cần của em đã khiến anh đủ tự tin đến vậy? Em không rõ, chỉ biết hôm nay cô ấy đến đây một mình, mạnh mẽ đứng trước em, nhẹ nhàng pha lẫn một ít phấn khích, cô ấy bảo “Y Ly có khỏe không? Lâu lắm mới gặp nhỉ! Thứ bảy này là sinh nhật mình. Mình muốn tổ chức một bữa tiệc ở đây, mình đã hỏi ý kiến anh K rồi, Y Ly giúp mình được không ?”
Em. Có đôi lần trong lúc mệt mỏi đến kiệt sức vì nhớ anh đã tự hỏi có phải chăng bản thân mình đã sai khi miệt mài yêu anh đến thế? Phải chăng bản thân mình đã quá yếu đuối và dại dột khi tin rằng chỉ cần nhìn thấy anh hạnh phúc và mạnh khỏe là đủ để mỗi buổi sáng thức dậy có đủ sức lực bước ra phố và mỉm cười những nụ cười trống rỗng?
Anh. Và một năm ba tháng của chúng ta, anh có còn nhớ được điều gì?
Khi cô ấy đứng trước mặt em và nói đã hỏi ý kiến anh rồi để nhờ em tổ chức sinh nhật cho cô ấy ở Cool, em biết một năm ba tháng đó hoàn toàn không có chút ý nghĩa nào với anh. Và em, trong suốt quãng thời gian sợ hãi ngày mai đã chỉ sống bằng niềm tin và ảo tưởng của chính mình. Em gật đầu đồng ý với cô ấy.
Đó là một bữa tiệc ồn ã và xinh đẹp. Cô ấy quấn lấy anh ở khắp nơi. Tất cả mọi người đều nói. Đều cười. Đều lộng lẫy. Cool rộn rã suốt đêm. Em không bỏ đi đâu cả, tận tụy và chu đáo với bữa tiệc cho đến phút cuối cùng. Em tránh nhìn vào mắt anh. Em tránh nhìn vào hiện thực. Vì hiện thực thì quá xót xa. Vì hiện thực thì tàn nhẫn. Mà em cho đến tận lúc này đến cả hơi thở cũng nhọc nhằn yếu ớt. Mọi người lần lượt ra về. Anh và cô ấy mỉm cười cảm ơn em rồi nắm tay nhau đi khuất. Trong lúc đang khóa cửa, em nhận được tin nhắn của cô ấy. Những dòng chữ không có dấu nhưng ẩn đầy kim nhọn bên trong. “ Cảm ơn Y Ly nhé! Có những thứ được diễn ra ở thanh thiên bạch nhật, được mọi người chứng kiến vẫn hơn những thứ phải che giấu ấp ủ bên trong phải không? Ngủ ngon nhé!”
Em bấu chặt lấy thanh cửa sắt. Đêm tháng mười một còn ngai ngái mùi hơi đất sau mưa. Tình cảm nào vốn dĩ cũng đáng thương. Tình cảm nào vốn dĩ cũng đáng trân trọng. Nhưng tình cảm nào cũng có thể đẩy bạn rơi xuống vực thẳm và khiến bạn tin rằng bạn chính là kẻ khờ dại nhất trần gian. Em không còn nhớ rõ mình đã ngồi ở bậc cửa bao lâu. Mưa đổ xuống ướt sũng. Bờ vai em nặng trĩu yêu thương.
Phố lập lòe. Một chiếc ô tô phóng qua khiến nước bắn lên tung tóe. Em bất giác thấy thương mình ghê gớm. Em bất giác thấy giận cô ấy, giận anh, giận cả thế gian này hà cớ gì mà đày đọa em đến thế ngay cả khi em đã sẵn sàng vì anh mà khóc âm thầm. Em rút điện thoại nhắn tin cho anh. Em viết “Em nhớ anh lắm!”. Em nhớ anh thật. Em nhớ anh đến phát điên. Em không hề nói dối. Chỉ là lần này là lần đầu tiên em nói với anh. Và em nói với anh không phải vì em muốn anh biết (vì chắc chắn là anh đã biết), mà bởi vì em muốn một lần được thương chính thân mình.
Thói quen dẫn em về đến nhà. Anh đã đứng ở đó. Em nhìn thấy cô ấy thấp thoáng ở góc đường. Trong một khoảnh khắc không kịp suy nghĩ, em chạy về phía anh. Em ôm lấy anh thật chặt. Nước mắt em vỡ òa. Anh hiền từ lau nước mắt cho em. Em hôn anh. Mở mắt. Em nhìn thấy rõ cô ấy dưới ánh đèn vàng vọt, hai tay ôm mặt bất động. Tim em nhói lên. Em khẽ đặt tay lên ngực anh. Không có nhịp đập nào vội vã cả. Em ngước mắt nhìn anh đầy sợ hãi. Làm thế nào để có thể bình tĩnh tuyệt đối mọi lúc như anh? Trong một khoảnh khắc bất an, em đã cố yêu bản thân em trước hết. Nhưng để yêu mình mà trở nên tàn nhẫn lại càng khiến trái tim em thêm đau. Em quay bước đi. Bỏ mặc anh. Bỏ mặc tiếng anh gọi tên em không dứt. Em cứ thế lầm lũi bước đi. Không một phút giây nào ngoảnh đầu trở lại…
Có ai đó đã nói “Học được cách yêu chính mình là tình yêu lớn nhất.” Tháng mười hai gõ cửa. Em vẫn chưa thể thôi ngừng khóc, ngừng nhớ anh, ngừng lo lắng cho anh. Nhưng trong lòng mình, em biết rõ em đã không còn muốn tiếp tục yêu anh nữa. Tình yêu này có thể sẽ không chết hẳn, sẽ mất một năm năm năm hay mười năm để khiến em ngừng day dứt nhưng hơn bao giờ hết em đã thôi không còn muốn yêu anh nữa. Em đã không còn muốn yêu anh nữa.

Tình yêu không lời

Tôi có câu chuyện riêng không liên quan gì mấy đến bộ phim. Tôi thích tặng hoa cúc cho người mà tôi yêu quý. Mỗi khi như thế, sợ người ta không biết mình là ai, tôi lại tự tay quấn len cùng màu bọc hết cành hoa lại, như một gói quà mùa đông xinh xắn. Làm nhiều lần như thế, đến độ hễ nhìn thấy hoa cúc bọc len, mọi người biết ngay chính là hoa từ tay tôi… Ngẫm lại, tôi thấy mình may mắn hơn anh bạn Park trong phim “Hoa cúc dại”…
hoa cuc dai Tình yêu không lời
Tôi cứ thầm ước mình có thể nói chuyện với cô hoạ sỹ Hye Young rằng “Cô thấy không… tình yêu đâu có cần phải nói gì…” Cứ như kiểu Park đã gửi hoa cúc cho cô hằng ngày, lặng lẽ, âm thầm. Ánh mắt anh nhìn cô từ xa, dù là qua ô cửa sổ trên cao, dù là đứng từ xa dõi nhìn về, hay dù là qua ống ngắm của cây súng – công cụ “lao động” của anh ấy, thì anh ấy vẫn nhìn cô nồng nàn như thế… Nồng nàn như những màu sắc rực lên từ bức tranh của cô – một cánh đồng hoa cúc tràn ngập tình yêu thương… Anh ấy, Park, có thế nào đi nữa, cũng sẽ làm cho bao người xem phim ngộ ra rằng, khi yêu, chẳng nhất thiết phải gào lên cho cả thế gian cùng biết. Chẳng nhất thiết phải cho chính người mình yêu được biết. Chẳng nhất thiết cho đi là phải nhận lại bất cứ thứ gì cho kỳ được.
… Cứ như kiểu anh cảnh sát Jeong-Woo đến rồi đi, cũng lặng lẽ y như vậy. Tình yêu bắt đầu từ sự ngẫu nhiên? Muôn đời là thế… Nếu mọi sự đều do sắp đặt, lẽ nào người ta lại phải đau khổ vì yêu nhau… rồi chia tay nhau… Anh ấy, khi đã không thể nói mình không phải là kẻ đã mang hoa cúc đến cho Hye Young vào mỗi 4 giờ 15 chiều, cũng không hẳn là anh ấy đã hèn hạ, không thành thật, không xứng đáng… Cứ ngẫm lại mà xem. Cứ cho là Jeong Woo đã lợi dụng ý nghĩa thiêng liêng của những chậu hoa cúc trong lòng Hye Young, nhưng anh ấy không hề chủ đích, và cuối cùng thì tình yêu của cô hoạ sỹ giành cho anh cảnh sát không hề mờ ảo khó nhận diện như những cánh hoa kia. Hãy đề cao anh ấy. Một khuôn mặt lạnh. Một cách biểu hiện tình yêu riêng biệt. Dù sao, còn hơn bao người đã dùng yêu đương như một trò chơi của số phận. Còn hơn là tầm gửi trái tim mình nép vào trong tình yêu có thật của người kia, để rồi tan nát hết khi nhận ra sự thật…
… Cứ như kiểu của chính cô, Hye Yong của tôi ạ! Cả bộ phim, diễn viên nữ hầu như không nói được lời nào. Tình yêu cứ thế trào ra từ ánh mắt. Không nói, nhưng tình yêu thì đong đầy trong đấy. Chẳng trách rời rạp chiếu phim, nhiều người nhìn nhau phì cười vì bắt gặp ngấn lệ trên mắt nhau. Cùng khóc à? Ừ thì… tình yêu mà… Đạo diễn Lưu Vỹ Cường vẽ ra được một tình yêu tay ba lãng mạn, vừa làm mềm rũ lòng người xem, vừa đâm vào tim họ những đau buồn tưởng là đã đi qua hết. Ba người họ yêu nhau. Có thế nào cũng xứng đáng cho nhau, vì nhau. Có thế nào cũng còn hơn rất nhiều những nhạt nhẽo na ná tình yêu bên ngoài. Và nhất là, khi choàng tay ôm cổ Park, Hye Young chắc chắn biết trước rồi viên đạn cũng sẽ xuyên qua mình, nhưng cô ấy có chần chừ đâu… Sao tôi sợ hãi và buồn lòng quá cho những chần chừ và dừng lại của những người tỉnh táo thái quá trong tình cảm…
Park có nói… Những bông hoa có thể đem lại tình yêu giữa con người với nhau. Như những bông cúc làm tên sát thủ yêu cô hoạ sỹ, như cô hoạ sỹ yêu anh cảnh sát… Và những bông hoa cũng có thể mang lại cái chết. Như viên đạn cướp đi mạng sống của Jeong Woo, rồi Hye Young, và cả Park nữa. Anh ấy chết mất một tình yêu quá đẹp… Tự dưng tôi có những kiên tưởng không mấy tập trung và rất… ngoài lề. Những bông hoa là tình yêu. Tình yêu có thể đem lại tình yêu. Đem lại niềm tin, sự chịu đựng lẫn khả năng hy sinh phi thường của con người. Mà tình yêu cũng có thể đem lại cái chết. Khi tình yêu bị biến dạng, cái chết sinh học là cái chết ít đau đớn nhất…
Một chi tiết thú vị… Khi Jeong ra đi, Park ngồi vào chỗ cho Hye Young vẽ, nhưng cô vẫn vẽ ra khuôn mặt của Jeong. Chợt nhớ đến câu hát “Một khi đã trót vương vấn, nhìn đâu cũng ra hình anh…” Nỗi ám ảnh khôn nguôi về hình bóng của người yêu trong tim. Mỗi khi nhìn thấy bức tranh hoa cúc trên phim, tôi như nhìn tận mắt thấy tình yêu của cô hoạ sỹ ấy. Rồi có khi cũng ước ao… Như khi tôi viết điều này điều nọ, cũng sẽ có người nhận ra hết tình yêu của tôi… Khi cô ấy không nói nữa, tôi thấy mình cũng nghẹn ngào. Nói về diễn xuất, tôi cũng mong bất cứ diễn viên nào cũng có thể làm được như thế. Sự biểu cảm toát lên từ ba nhân vật chính với ba sắc thái hoàn toàn khác nhau. Cô hoạ sỹ yêu ngọt ngào nhưng mãnh liệt. Tên sát thủ xem vậy mà yêu rất dịu dàng. Anh cảnh sát lại bọc tình yêu của mình trong sự lạnh lùng. Cả ba đều rất kiệm lời. Có lẽ “nói” được nhiều điều nhất trong phim chính là những bông hoa cúc. Hoa cúc kể được câu chuyện bên cánh đồng. Kể được sự gặp nhau tình cờ giữa Amsterdam của ba người bọn họ. Kể lại được sự đến rồi đi của số phận. Kể được cả lời nói “Cảm ơn em đã cho anh được gặp em…”
Bộ phim cuốn theo hai chiều. Sự lãng mạn cao độ và các chi tiết hành động hết sức…xi-nê. Cả hai đều không có gì mới mẻ. Người ta có thể kể lại những mô-tuyp tương tự như thế trong những bộ phim khác. Thậm chí kết cục cũng không mấy bất ngờ. Phong cách diễn xuất của Jun Ji Huyn và Jung Woo Sung không có gì mới hơn so với chính họ. Cơ mà ai xem cũng thấy. Tôi nghĩ rồi nếu như chính tôi làm phim, tôi sẽ học đầu tiên cái cách lãng mạn một cách rất… viễn tưởng trong phim này. Viễn tưởng nhưng không giả tạo, gượng ép. Không bị nhão nhoét ra. Ai bảo lãng mạn là phung phí. Tôi thấy quá nhiều rồi những không-lãng-mạn trong cuộc sống, bóp chết khả năng sống ngu ngốc một cách đáng yêu của con người trong tình cảm… Sẽ không còn gì hơn là đi xem phim lãng mạn để nuôi lại trong mình cách trong sáng khi yêu thương lẫn nhau. Chỉ vậy mà thôi…
Quay trở lại câu chuyện của chính tôi về hoa cúc. Tôi rất tin. Rằng những ai đã nhận được bó hoa cúc bọc len cùng màu của tôi, rồi thì sẽ không thể quên được tôi đâu… Những bông hoa không hề có giá trị lâu bền để tượng trưng vĩnh viễn cho tình cảm. Nhưng nó có thể giúp tôi nhắn gửi về những yêu thương hiện tại và quá khứ của tôi rằng: Hãy sống cho thật xứng đáng với tình cảm của nhau. Cố gắng như vậy để biết rằng, dù không nói gì, tình yêu vẫn còn ở đó…

Sau lưng là vạt nắng

Trên những chuyến hành trình bạn đi qua, cảm giác tự tại nhất chắc là khi đứng trên đỉnh một con dốc cao ở 1D. Bên trái là biển, bên phải là đồi núi và trước mặt là một con đường dài hun hút, hoa dại nở trắng 2 bên đường.
Bạn nhớ cái cảm giác lành lạnh của buổi sáng. Sương chưa tan và nắng thì chỉ mới bắt đầu ló ra từ những lùm mây. Bầu trời trên con đường đó rộng và cao lắm, thăm thẳm về tận tít mù xa. Cảm giác như bạn chỉ là một hạt cát nhỏ giữa khoảng đất bao la này.
Cảnh đẹp. Trời đẹp. Gió nhẹ và thi thoảng có mưa bụi. Nhưng buồn.
nang o tren dau Sau lưng là vạt nắng
Cảm giác buồn nhất là phóng xe bạt mạng trên một quãng đường dài, không biết sẽ tới nơi nào, ai sẽ chờ mình ở đó. Thật ra thì bản thân mình biết là sẽ chẳng có ai cả, chỉ có đường, cây và bầu trời, nhưng vẫn cứ muốn tiến về phía trước. Buồn nhất là phía sau lưng vắng hoe. Nhiều lúc bạn chỉ mong có ai đó ngồi phía sau, ôm bạn thật chặt hoặc nói với bạn là chạy chậm chậm thôi, chạy nhanh quá nguy hiểm.
Câu nói tưởng như bình thường, nhưng nhiều lúc thèm nghe đến chết giấc mà chẳng ai nói cho bạn nghe. Bạn chỉ có đi và bước tới. Bạn chỉ có đi và nghe gió hát trên suốt chặng đường dài.
Đời người, bạn nghĩ, ai cũng muốn rong ruổi, nhưng người ta luôn chờ đón một người bạn đồng hành. Bạn biết đấy, cảm giác đứng một mình và nhìn cảnh đẹp, trong khi không có ai bên cạnh để cùng bạn chia sẻ thì thật là buồn. Nhiều lúc bạn lấy máy ảnh ra chụp lại vài tấm hình để có thể đăng lại khi về nhà. Nhưng máy ảnh thì chẳng thể chụp được cái hồn của biển, của cây, của lá, của gió. Máy ảnh cho bạn xem sự thật, nó không thể kể cho bạn nghe câu chuyện về một quãng hành trình dài chục cây số để đến được nơi đó, cũng không thể cười rạng rỡ hay truyền cho bạn thấy mùi cỏ còn ngai ngái trong sương hay mặt trời bắt đầu thả nắng trên đường. Những điều đó có đi bạn mới cảm nhận được. Những điều đó phải thực sự trải qua bạn mới lưu giữ lâu trong lòng. Những bức ảnh đẹp, những khuôn hình chỉnh chu chỉ tái hiện một phần mà thôi, không phải tất cả.
Nhiều lúc bạn muốn đi, một chuyến đi dài ngày. Nhưng bạn sợ cái cảm giác trống trải sau lưng. Kiểu như quay lại, không thấy tiếng người, hơi người mà chỉ thấy một vạt nắng trải dài từ đỉnh đèo xuống tận chân đèo, xuống cả một quãng đầm rộng vắng người. Cảm giác như bạn đang đi về phía không ai, phía một mình.
Lỡ như, chỉ là lỡ như, có chuyện gì xảy ra, chắc sẽ không ai biết bạn đã từng tồn tại. Hoặc giả, bạn sẽ ở lại mãi mãi ở một vùng đất không tên nào đó, khi nắng mưa sẽ thay mùa và tên bạn chìm vào quên lãng.
Bạn không muốn đi như thế. Bạn nhớ cái cảm giác phóng xe với nụ cười giòn rụm sau lưng. Bạn nhớ những ngày nắm tay nhau bước trên một quãng đường rộng và vắng. Nhớ cái ôm thật chặt từ phía sau trong những ngày bão ùa về ở một vùng biển xa lạ.
Mà nhớ thì sao chứ. Bạn không thể mang quá khứ vào hiện tại cũng như mang hiện tại đến tương lai. Cuộc sống là một chuỗi dài những sự kiện nối tiếp nhau.
Có lẽ bạn sẽ lại đi. Một mình, chắc vậy. Hoặc một lúc nào đó may mắn, bạn sẽ theo một chuyến hành trình dài ngày với một nhóm người xa lạ nào đó. Cảm giác thì chắc không bằng việc chia sẻ chiếc xe cũ với một người nào đó trong quá khứ, nhưng ít ra thì sẽ không buồn, không một mình.
Trời vẫn nắng. Bạn vẫn đi. Sau lưng vẫn là một khoảng trống không người vàng ươm nắng. Nhưng ít ra, bạn không một mình. Vậy thôi là đủ rồi.
Bạn chỉ nên sống như vậy, có lẽ.

Lạc lối tìm nhau

Vô tình anh đi lại con đường xưa cũ. Con đường vẫn cũ như ngày nào ta đi qua hằng ngày. Hàng me già đứng đó như chờ đợi bước chân chúng mình qua đó. Mái tóc dài thênh thang cho anh gỡ từng chiếc lá me nho nhỏ đã đi về phía cuối đường chỉ còn lại một mình bờ vai anh chơ vơ không người tựa. Bước chân lạc lối không tà áo dài nào quấn quýt. Trên con đường này ta lạc lối nhau phải không em.
Em còn nhớ con đường tình ta đi. Con đường có hàng me cao vút và dài mút mắt cho hai đứa rong chơi trong cuộc tình mình. Con đường có nắng vàng lung linh đón bước chân em qua. Nắng như sao đổ dài trên tóc, trên tay cả hai đứa. Nắng rong chơi cùng hai đứa. Nắng hỏi mái tóc dài thướt tha đi đâu về đâu. Anh lúng túng nhìn gió. Gió thổi tung tóc anh thay cho câu trả lời. Anh muốn ôm em vào tay nhưng chỉ còn nắng và gió. Anh cả đời tìm em mà em nào có nghe.
Bóng ai dài nằm trên hè phố. Anh nhớ dáng ai cao gầy tung tăng trong nắng mùa xuân. Cái dáng thon thẻ anh không thể lầm lẫn với ai khác được. Dáng vui cười, dáng nhảy nhót tung tăng, dáng giận hờn vô cớ cho ai năn nỉ. Dáng làm cho ai chờ mỏi mắt. Rồi dáng bước nhẹ đến sau lưng hù một tiếng thật to. Và dáng cười mãi không thôi vì thằng khờ ngàn năm vẫn khờ với em.
lac loi tim nhau Lạc lối tìm nhau
Que kem dài em cười vang cả một khúc đường. Em cười cho cuộc tình mình lên ngôi. Em cười cho ánh mắt người đi đường ganh tị cho cuộc tình đẹp. Em cười cho anh suốt đời chạy theo em. Que kem dài của cửa hàng chị Thoa vẫn còn đó. Ngày nào em muốn ăn một que kem dài màu trắng thơm mùi sữa. Chị Thoa hỏi anh mua mấy cây. Anh vẫn mua hai cây. Mắt chị Thoa lúng liếng nhìn về hai phía con đường tìm ta áo dài. Chị cười nhìn anh. Chị nghĩ rằng anh dấu em nơi nào đó. Anh đã bỏ em vào túi áo ngực trái không cho em đi rồi mà. Anh đưa tay lên túi áo. Chị Thoa lại cười… Và anh cũng cười. Chị có biết bạn em giờ chốn nao không. Vì túi áo em không nút cài nên cô ấy bay mất rồi chị ơi. Anh cả đời tìm em mà em nào có nghe.
Chiều mưa anh che cho em chiếc dù màu tím. Mưa cũng tím và áo em tím. Mái tóc dài phủ đầy vai anh. Dìu em đi anh khẽ trao nụ hôn đầu tiên. Em thẹn thùng úp mặt vào ngực anh nghe trái tim ai bồi hồi. Tưởng tình sẽ đơm nụ rồi thành hoa thơm ngát. Tưởng tình mãi là tình của đôi mình. Tưởng em vẫn mãi mãi trong tim anh. Tưởng đôi tay anh đủ nồng ấm giữ em như chiều mưa hôm ấy. Rồi cả đời tìm em mà em nào có nghe.
Tình mãi vẫn đẹp. Đẹp như mơ. Và ai cũng nghĩ cuộc tình kết thúc có hậu. Em sang sông qua chuyến đò tình mang theo câu ước hẹn dở dang. Lạc lối tìm nhau từ đây em nhé…

Tiền tài như phấn thổ?

Tiền tài như phấn thổ
Nghĩa trọng tợ thiên kim
Con le le mấy thuở chết chìm
Người tình bạc nghĩa kiếm tìm làm chi ?
out of money Tiền tài như phấn thổ?Khi còn nhỏ, tôi thường nghe mẹ hát như vậy. Phấn thổ tức là bụi đất. Cứ theo câu “trọng nghĩa khinh tài” mà giải, tiền bạc quả thật đáng xem thường.
Thời gian qua đi, tôi lớn lên và nhìn thấy cuộc đời dường như không giống câu ca dao mẹ hát. Chúng ta vẫn được dạy rằng đồng tiền dễ làm tha hoá con người… rằng hãy tránh xa những người xem đồng tiền là trọng. Nhưng tôi chưa từng thấy ai kiếm tiền bằng trí lực của mình một cách chính đáng mà không xem trọng đồng tiền, dù họ giàu hay nghèo. Người ta nói đồng tiền là nguồn gốc của tội lỗi… Nhưng nếu đúng như vậy thì tại sao nhà thờ và nhà chùa vẫn tiếp nhận nó như một thứ lễ vật mà ta vẫn thấy ?
Chúng ta thường có cái nhìn ngưỡng mộ khi nghe ai đó nói rằng ” Tôi không quan tâm đến tiền bạc”, nhưng rồi tôi đọc được câu này của Oscar Wilde: ” Khi còn trẻ, tôi thường nghĩ rằng tiền bạc là thứ quan trọng nhất trong đời sống, bây giờ khi tôi già, tôi biết là đúng như vậy”.
Tôi đã sống qua nhiều năm tháng mới nhận ra bản chất của đồng tiền, và tôi ước gì khi tôi mới mười bảy tuổi, có ai đó đã nói cho tôi biết ý nghĩa đích thực của tiền, thứ mà chúng ta sẽ chạm đến mỗi ngày trong suốt cuộc đời, thậm chí có thể nhiều gấp hàng chục lần chúng ta chạm vào bàn tay ai đó mà ta thương yêu.
Tôi thực sự ưa thích cách nhìn về đồng tiền của nhân vật Francisco de Anconia trong tiểu thuyết Atlas Shrungged (Ayn Rand). Nhà tư bản công nghiệp này nói rằng: “Tiền bạc đòi hỏi anh nhận ra rằng con người phải làm việc để đạt được lợi ích chứ không phải để chịu tổn hại…Những người thật sự ham mê tiền bạc nỗ lực làm việc để kiếm được tiền, và họ biết rằng mình xứng đáng có được nó”.
Phải chăng chúng ta nên trả lại cho tiền khuôn mặt giản dị của nó: một công cụ dùng để trao đổi các giá trị tương xứng. Đừng khoác cho nó uy lực mà nó không có, cũng đừng gán cho nó tội lỗi mà nó không phạm. Cái làm con người sa ngã không phải là sức mạnh của đồng tiền, mà là những tham vọng không chính đáng của chính bản thân chúng ta: có được những thứ không phải của mình, sở hữu những thứ vượt quá công sức của mình, danh tiếng mà mình không xứng đáng, vật chất mà mình chưa đủ tiền mua…
Mẹ tôi dạy rằng hãy luôn xài ít hơn số tiền mình kiếm được. Trong khi phần đông chúng ta thường xài nhiều hơn số tiền mình làm ra…Một người bạn của tôi tâm sự rằng đôi khi cô thấy mình là kẻ ngốc, vì sung sướng nhét một đống credit card trong ví để rồi mua những thứ mình không cần, bằng số tiền mình không có (mà vay qua credit card), cốt chỉ để lấy le với những người mình không quen. Sau đó è cổ ra cày để trả nợ. Có phải là vô nghĩa hay không ? Đó cũng là sự khác nhau giữa Credit Card (xài trước trả sau) và Debit Card (có bao nhiêu chỉ xài được bấy nhiêu). Tôi nhớ cái kinh nghiệm đau thương của cô, quyết định làm Debit Card thay vì Credit. Có nhiều xài nhiều, có ít xài ít, không có thì đi window shopping cho vui vậy thôi. Ngân hàng chắc buồn nhưng tôi thì ngủ yên.
Trong bài hát This is the Life của Al Yankovic có một câu rất hay “So if money can’t buy happiness, I guess I’ll have to rent it” (Nếu tiền không thể mua được hạnh phúc, chắc tôi phải thuê thôi). Nhưng tôi tin rằng cái gì người có bán là tiền có thể mua được. Chắc chắn như vậy. “Tiền không mua được hạnh phúc” chẳng phải vì tiền không có đủ sức mạnh mà là vì không ai bán hạnh phúc. Giả sử tôi có đủ tiền để trả cho hạnh phúc của bạn, và nếu bạn thực sự hạnh phúc, bạn có bán nó cho tôi không ? Người ta dám bán cả các ngôi sao trên trời nhưng tôi tin không ai bán hạnh phúc nếu như họ có nó. Ngoại trừ trong các quảng cáo: tôi thấy trên internet người ta bán một căn nhà vách đất ở miền nông thôn nước Pháp với lời rao “Chúng tôi bán hạnh phúc, và bạn được miễn phí ngôi nhà”.
Thật tài tình, chúng ta gần như phát điên lên vì shopping. Áo quần, xe cộ, đồ hi-tech…Nhưng vấn đề nằm ở chỗ đôi khi ta không biết chắc mình đang mua cái gì. Có khi nào bạn trả tiền cho một chiếc mũ bảo hiểm và nghĩ rằng mình đã mua được sự an toàn tuyệt đối không ? Chúng ta vẫn nghe nhắc rằng “Tiền có thể mua được ngôi nhà nhưng không mua được gia đình. Mua được thuốc men nhưng không mua được sức khoẻ. Mua được sách nhưng không mua được tri thức. Mua được chức tước nhưng không mua được sự kính trọng…” Đó là những lời thực sự đáng ghi nhớ.
Một người quen của tôi có một cái bình sứ do tổ tiên để lại, vẫn dùng để cắm hoa trên bàn thờ. Một hôm có người hỏi mua, anh mừng quá bán luôn. Sau anh mới biết cái bình đáng giá gấp ba mươi lần số tiền anh được trả. Quả đắng ấy anh nuốt mãi không trôi.
Điều tương tự cũng có thể xảy ra với những giá trị khác. Giả sử người ta có thể mua bán tình yêu, tình bạn, danh dự…Hãy cho tôi biết đổi tình bạn lấy một cái nhà là lợi hay thiệt ? Nếu đổi tình yêu lấy danh tiếng ? Hay hạnh phúc gia đình lấy địa vị xã hội ? Đổi mối tình chân thật lấy một bóng sắc thoáng qua ? Đổi sự tôn trọng lấy những lời tung hô vô vị ? Đổi sự chính trực của mình để lấy vài trăm triệu đồng thì khôn ngoan hay là không ? Hạnh phúc của người yêu ta với hạnh phúc của người ta yêu, bên nào nhẹ hơn, bên nào thì nặng ? Câu trả lời có thể khác nhau với mỗi người, nhưng có một sự thật là việc đánh giá sai giá trị của “món hàng” không những khiến ta bị thiệt hại mà còn khiến người khác nhìn ta như một kẻ thiếu khôn ngoan. Nhiều bi kịch xảy ra chỉ vì người ta đánh giá sai các giá trị khi đổi chác, những tiếc nuối xót xa hối hận dày vò cũng bắt đầu từ đó. Vậy thì hãy chắc chắn rằng mình đánh giá đúng giá trị của những gì chúng ta muốn mua, hoặc bán. Để sau một cuộc đổi chác, thứ có được vẫn tương xứng với những gì mà ta đã trao đi.
Tiền tài như phấn thổ
Tôi hỏi mẹ sao cứ hát hoài câu đó, vì tôi không thể coi đồng tiền mồ hôi nước mắt của mình như bụi đất được. Mẹ tôi trả lời rằng câu hát ấy không có ý nói tiền là thứ đáng coi khinh. Nó chỉ nhắc ta nhớ rằng: đồng tiên có thể bị mất giá, nên những gì tiền mua được cũng có thể bị mất giá. Những tờ tiền có thể tan thành bụi đất, và những thứ mua được bằng tiền cũng vậy.
 
---------------------------------------------------------------------------------------thanh Navigation (2 mục) ---------------------------------------------------------------------------------------thanh Navigation (2 mục)